🔍 Lọc danh mục
Danh mục truyện
📚 Danh sách truyện
Này Tu Chân Giới Không Bình Thường
Cũng không phải là chém chém giết giết mới là tu tiên, Vân Phi Dương từ khi đi vào thế giới này, liền cảm thấy chính mình đối với tu tiên nhận biết đang không ngừng đổi mới.Phong Quỳnh môn đệ tử: Răng rắc răng rắc răng rắc…Vân Phi Dương: Các ngươi đang làm gì?Phong Quỳnh môn đệ tử: Gặm linh hạt dưa!… …Phong Quỳnh môn đệ tử: Xoát xoát xoát xoát xoát… (múa bút thành văn)Vân Phi Dương: Các ngươi đang làm gì?Phong Quỳnh môn đệ tử: Làm « năm ngàn năm tu chân 3000 năm mô phỏng », phát minh cái này tu sĩ quả thực có độc!Người nào đó: Ngao ngao ngao, cuối năm liền muốn khảo thí, muốn khóc.… …Phong Quỳnh môn: Muốn khóc!Vân Phi Dương: Làm sao rồi làm sao rồiPhong Quỳnh môn: Đều là ngươi! Chúng ta làm sao thảm như vậy, thu ngươi như vậy người đệ tửPhong Quỳnh môn: Ngươi cái này Âu hoàng có thể hay không tại chính mình Âu khí thời điểm đừng lôi kéo chúng ta không may!Vân Phi Dương: Thế giới tốt đẹp như vậy, các ngươi đừng đánh ta à!Đơn nữ chính không ái muội không phải hắc ám hướng về phía, ấm áp nhẹ nhõm khôi hài gió.
Đại dương xanh thẫm
Bản chỉnh sửaTùng Quân không bao giờ quên được buổi chiều hôm ấy. Ánh hoàng hôn đỏ rực bao phủ cả một vùng trời, ôm trọn người thiếu niên mỏng manh tựa sương khói đang đứng bất động trên vách đá xa xa. Dường như chỉ cần một cơn gió thoảng qua, cũng đủ để cuốn cậu vào lòng biển sâu giá lạnh. Người ấy sở hữu đôi mắt xanh thẫm chứa đựng buồn thương, long lanh màu của trời và biển. Linh hồn anh bị hút lấy, lạc vào lòng đại dương mênh mông, vùng vẫy không thể thoát ra.Kể từ khi Tùng Quân xuất hiện, cuộc đời Sa không còn là một gam màu xám xịt sầu đau nữa. Anh giống như ánh mặt trời rực rỡ, xua tan màn đêm u tối trong tim cậu, khiến cậu cảm nhận được tình yêu thương và sự quan tâm chân thành từ tận đáy lòng.Nhưng định mệnh như một trò đùa, những tưởng hạnh phúc sẽ tồn tại vĩnh viễn, thì ông trời lại cướp anh khỏi tay cậu.Bìa:Hoạ sĩ: Nhl_310Dàn chữ: Nana
Nếu gặp lại
Bạn có tin vào định mệnh? Hai con người, hai thế giới. Những sự kiện xoay quanh họ dường như muốn kéo họ lại gần nhau hơn, nhưng chúng cũng dường như là kết thúc đã được báo trước. Liệu hai con người ấy có đủ kiên nhẫn để dành cho nhau những thứ còn lại sau đống hoang tàn mà cuộc sống đã đẩy họ vào hay không? Tôi không biết, bạn không biết. Vậy hãy để định mệnh mở lời.
Chuyến Xe Bus Chở Hoa Hồng Trắng
Có ánh trăng nào theo bước chân anhLuôn soi sáng chỉ đường anh khỏi lạcLà hy vọng trường tồn anh ghi nhớXoa dịu tấm lòng, khâu vá vết đau thương.Tác giả: Hiên
Người chữa lành thanh xuân
Thanh xuân luôn là một khoảng thời gian tươi đẹp với rất nhiều thiếu nữ, nhưng điều đó lại không đúng với tôi. Tới tận bây giờ, khi đã đi gần đến đoạn cuối của con đường mang tên thanh xuân, tôi nhận ra bản thân đã mang đầy những vết thương bị gây ra bởi những sai lầm của tuổi trẻ, trong đó có một thứ mà tôi gọi là "tình đầu".Tôi sẽ kể lại câu chuyện mà tôi đã từng trải qua tám năm về trước, câu chuyện về nỗi đau sâu kín trong lòng tôi.